Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học. Ôi! Những tiếng còi xe. Liên miên liên miên đục vào óc.
Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Nhưng họ sống không bình thường. Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.
Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.
Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi. Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Cả món tinh thần cũng thế. Cái vực của sự hỗn độn.
Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Không chung chung như những nhà mị dân.
Ta thấy đã đủ ớn rồi. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết.
Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có.
Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì. Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Mình rất sợ phí thơ.
Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau. Và xã hội nó đâm ra thế này. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.