Alex đã quen với việc được đối xử với thái độ tôn trọng. Nó cũng khiến tôi thoải mái hơn chút. Bạn có biết điều đó phi thường tới cỡ nào không? Hầu hết các ban nhạc ngày nay không biểu diễn nhiều đến mức hàng trăm suất tính trong toàn bộ sự nghiệp.
Các họ sinh đi lại trật tự dọc theo hành lang thành hàng một. Thực tế, không hề có chuyện đó. Một nền văn hóa dung thứ tình trạng nhập nhằng không rõ rệt được đến mức nào? Dưới đây là nhóm 5 quốc gia né tránh rủi ro hàng đầu, căn cứ vào cơ sở dữ liệu của Hofstede − đó là những quốc gia trông cậy nhiều nhất vào các quy tắc và kế hoạch, có nhiều khả năng gắn chặt vào các thủ tục bất kể hoàn cảnh nào:
Con người thấu hiểu thời thế đó gõ vào bàn quan tòa và tuyên bố, Phiên tòa kết thúc và mọi người có thể về. Cha ông bán bảo hiểm. Ông và những người khác bắt đầu tự học cách sử dụng thiết bị mới mẻ lạ lùng này.
Trong lớp học, các em được dạy phải quay lại và toàn tâm toàn ý hướng về người đang nói với mình bằng một giao thức được gọi là SSLANT: mỉm cười (Smile), ngồi yên (Sit up), lắng nghe (Listen), đặt câu hỏi (Ask questions), gật đầu khi người khác nói với mình (Nod when being spoken to), và mắt dõi theo (Track with your eyes). Những người khác là phi công. Bạn không thể nào mua tấm vé tham dự giải khúc côn cầu Major Junior A.
Bây giờ tất cả bạn bè của cháu đều học ở KIPP hết. Nhưng liệu hộp sọ ngoại cỡ của anh có đủ hạ gục đám đông khán giả để giành được một triệu đô-la hay không? Hãy tìm câu trả lời ngay bây giờ trong chương trình Đấu trường 100. Đứa trẻ có màu da sáng nhất sẽ được ưu ái ngay trên sự thiệt thòi của những đứa con khác.
Viên phi công biết về VOR. Ông nghiên cứu về hệ tiêu hóa và dạ dày, dạy học tại trường Y thuộc Đại học Oklahoma. Tiếp theo ông xem xét đến khu vực địa lý mà người Roseto sinh sống.
Đó là một sai lầm lớn, Chris nhớ lại. Người trong giới y học sẽ phải coi trọng ý tưởng rằng những giá trị của thế giới mà chúng ta đang sinh sống cũng như những người vây bọc quanh ta có tác động sâu sắc đến việc định hình nên mỗi chúng ta. Bộ kết quả kiểm tra đầu tiên thể hiện rằng những đứa trẻ ở các gia đình thu nhập thấp dường như tụt hậu trong lớp.
Anh chỉ có mặt vào các giờ kiểm tra và họ chẳng thể bắt bẻ gì về việc đó được. Mười bảy giây trôi qua khi các phi công trao đổi các chỉ dẫn kỹ thuật với nhau. Tại sao chúng ta phải câu nệ đến thế? Tại sao thực tế rằng mỗi chúng ta đều xuất thân từ một nền văn hóa với sự pha trộn đặc biệt giữa sức mạnh và yếu điểm, giữa những thiên hướng và tư chất bẩm sinh − lại khó khăn để thừa nhận đến thế? Chúng ta là ai không thể tách rời khỏi chúng ta xuất thân từ đâu − và khi chúng ta né tránh hiện thực, thì máy bay rơi.
khi viên phi công cùng lái đưa ra câu hỏi, những đề nghị ngầm ẩn của anh ta lại rất yếu ớt. Đó là một thứ hay ho, tất nhiên rồi, bởi vì hồi ấy là năm 1968. Cả nhóm theo chân các thành viên gia đình đến nhà thờ, đến các trận bóng đá và các cuộc hẹn với bác sĩ, một tay thủ sẵn máy ghi âm và tay kia cầm sổ ghi chép.
Như David Gelernter, nhà khoa học máy tính trường Yale, nói: Bill Joy là một trong những người có ảnh hưởng nhất trong lịch sử hiện đại ngành máy tính. Người ta lê bước và la đà, kể cả vào mùa hè. Và đối với những người sở hữu mức IQ rất cao, Terman tin rằng Chúng ta buộc phải kiếm tìm phương cách sản xuất ra các nhân vật lãnh đạo thúc đẩy tiến bộ khoa học, nghệ thuật, nhà nước, giáo dục và phúc lợi xã hội nói chung.