Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Biết chỉ để biết mà thôi. Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ.
Chả muốn xin lỗi độc giả nữa. Là người thì nên thế. Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được.
Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình… Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu. Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay.
Sáng được bác cho ngủ bù. Tôi không hề phản đối. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất.
Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình. Với họ, viết không có tị ti nào là học.
Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ.
Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh.
Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Ở đây, còn được tập, được bơi, ngày đến mấy lần cũng được. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.
Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt. Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.
Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Nó vẫn còn hoang dã.