Đôi mắt mẹ Bông dịu lại đầy trìu mến. Bỗng một ni cô gần đó nhìn thấy và chạy lại chỗ Chip. Hiếm có dịp như thế này, không tận hưởng cuộc sống thật phí.
Cuộc tranh luận cứ thế diễn ra quyết liệt tưởng chừng không có hồi kết cuối cùng tất cả thống nhất với nhau là sẽ hỏi ý kiến bộ não vì trong cơ thể bộ não là thông thái và chính chắn nhất. Bé Bông reo lên: "A, con hiểu rồi, vậy là bố tự làm đứt đuôi mình để bảo vệ mẹ con mình, phải không mẹ? Vậy thì con thương bố nhiều lắm, khi nào bố về con nhất định phải hôn bố thật nhiều, nhiều như mẹ hôn con ấy. Do tối hôm trước tôi không tài nào chợp mắt được vì hồi hộp, nên hôm sau tôi đã dậy trễ hơn dự tính mất 15 phút.
Nước mắt ràng rụa, nghẹn ngào không nói ra lời, chị vội cám ơn rồi đi thẳng về nhà. - Dạ! Đúng là con đang buồn ạ. Cũng may mắn vì đoạn đường từ nhà đến trường khá vắng nên tôi có cơ hội biểu diễn "tay lái lụa" của mình và cán bánh trước cổng trường vừa lúc tiếng trống vang lên.
Có những người lại phải ngồi một mình yên tĩnh mới sáng suốt được. Chợt phía sau có một bóng người bước đến. Tuy nhiên một hành động kỳ lạ nữa của bà làm cắt ngang suy nghĩ tôi.
Cảm thấy cô đơn và trống trải, cô tấp vào một quán nước. Lấy nụ cười đi mua niềm hưng phấn, bạn có được tia hy vọng. Đôi mắt mẹ Bông dịu lại đầy trìu mến.
Chả việc gì phải cố tạo ra cái dáng vẻ giống giống người nổi tiếng này hay người công chúng nọ, thà xấu như một con người còn hơn là đẹp như một pho tượng. Bạn vớt lên và nhận ra, thời gian thì ko có sóng. Quán hôm nay trở nên đông lạ thường, mà cũng phải, mùa Valentine mà.
Tôi soạn một CV nhỏ để đăng trên các diễn đàn, mạng xã hội và gửi email cho các công ty đang có nhu cầu tuyển dụng trên các trang tin việc làm. - Thằng bò! Ăn cỏ đi mày! Suốt ngày thơ với chẳng thẩn. Thất bại chỉ thật sự là thất bại khi bạn không còn muốn vươn đến thành công.
Miệng hôi sữa nhưng họng hôi cồn. “Có lẽ bạn nên đọc phần này, vì nó sẽ quyết định bạn có đủ hứng thú dành thời gian cho những trang phía sau hay không?! Có thể tôi chẳng là ai, có thể tôi chẳng có gì đáng quan tâm nhưng tôi tin những gì tôi suy nghĩ thấm thoáng đâu đó cũng chính là suy nghĩ của các bạn – những chủ nhân của thế kỷ 21. Sau khi nghe xong câu chuyện vị ni cô im lặng một chốc, trầm ngâm rồi sau đó mỉm cười và nói với Chíp:
hướng nghiệp là cách bạn chọn đôi dép vừa đôi chân và phù hợp với nơi bạn muốn bước tới. Ba biết không, mỗi lần ba mẹ cãi nhau, con rất buồn. Một ngày nắng nhẹ, hăng say làm việc từ sáng sớm, tôi quên mất rằng mình chưa ăn gì, 9h30 P.
Nghe giọng cô ấy, không hiểu sao nước 5 - Cuối cùng bạn nên rớt đại học nếu bạn cảm thấy mình chỉ thích hợp với lối học đọc - chép của cấp III. Tình yêu là khi bạn đói bụng nhưng vẫn thích thú ngồi nhìn một ai đó ăn chiếc bánh do chính tay mình làm ra.