Trong buổi tối hôm ấy, một người khách đột nhiên hỏi tôi rằng: Giả sử anh đang đi dưới sân đài truyền hình NBC thì có ai đó nắm lấy anh đặt anh ngồi xuống một cái ghế trong phòng quay, nhét vào tay anh một mớ bản tin và nói: Brokaw bệnh rồi. Thế rồi đột nhiên sau ba tuần, người phát thanh buổi sáng nghỉ làm. Trừ khi sai lầm quá khủng khiếp không thể tha thứ được, hoặc ông chủ của bạn là người quá cố chấp.
Ba mươi năm về trước, khán giả chưa nghe nói đến tên tôi. Tuy không điều khiển được nó nhưng chúng tôi đã bình tĩnh chiến đấu với nó. Đó cũng là lời khuyên cuối cùng tôi dành cho bạn.
Hỡi những người Mỹ anh em của tôi, đừng hỏi Tổ quốc có thể làm gì cho bạn mà hãy hỏi rằng bạn có thể làm gì cho Tổ quốc. Nhưng chúng không hấp dẫn bằng những câu chuyện của cha. Tôi thích họ là chính họ, tự do suy nghĩ và tự do bàn luận.
Cả Regis và Kathie Lee đều hoàn toàn biết rằng việc này không có gì sai cả. Với tôi, ngôn ngữ điệu bộ cũng giống ngôn ngữ nói vậy. Cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói của phát thanh viên đài ABC trong điệu nhạc tèng teng quen thuộc: Và bây giờ là 5 phút giải lao của Chương trình Don McNeills Breakfast Club.
Bạn sẽ tạo được một ấn tượng tốt, một sự khác biệt với những người khác. Trong bộ phim Quân vương và thiếp (The King and I) có câu Cái gì có là có. Hoàn toàn ở thế chủ động và không thể né tránh được.
Giọng nói rất quan trọng vì nó thể hiện một phần nào đó con người bạn, sự khác biệt của bạn với người khác. Giá mà bạn có thể hiểu được hoàn cảnh của tôi lúc đó! Tôi lo sốt vó. Tôi xin chịu trách nhiệm.
Nhưng trong các buổi giao lưu trước công chúng Mel lại vui vẻ và cởi mở hơn hết. Bạn biết không, sáng nào tôi cũng đứng trước gương và cười tươi rói:Chào Larry, hôm nay cậu khỏe không? Có gì vui mà cười tươi thế?. Trong bất kỳ cuộc phỏng vấn hay cuộc trò chuyện nào (Phỏng vấn xin việc, phỏng vấn với giới báo chí, hay trò chuyện trên truyền hình…), hãy luôn giữ thế chủ động.
Nhưng thầy Cohen không cười. Bạn phải nhận biết rõ ràng rằng lúc nào thì cần dừng lại, khi nào thì nên tiếp tục. Mấy ai biết rằng đã có những lúc tôi chẳng biết nói cái gì…
Đôi khi câu chuyện này được tranh luận suốt cả bữa tối. Bởi một lý do là Truman rất giỏi nói về chính trị. Nếu đề tài về giáo dục, bạn có thể hỏi: Hình như con gái anh đang học ở trường trung học X.
Hoặc là: - Có lẽ tôi đã không hiểu kỹ vấn đề lắm. Chúng muôn màu muôn vẻ, từ nhỏ tới lớn, từ bình thường cho đến tối quan trọng. Đôi lúc bạn tiếp xúc với người giàu có và nổi tiếng, thì việc của bạn lúc ấy không phải là đứng đó để run hay hồi hộp.