Mất cái giấc mơ đấy. Rồi, tôi phải tập chứ. Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội.
Tôi cười khùng khục trong họng. Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác.
Có gì thì mẹ mới giúp được chứ. Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…
Bàn tay kia cũng không phải của nàng. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa.
Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.
Không, tôi không cần biết. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua. Bạn muốn về nhà viết quá.
Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng.
Trước thì tháng gặp một hai lần. Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết. Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên.
Biết mua quà tặng người thân khi đi du lịch về. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Ngồi nghe giảng và chép bài.
Anh đang hạnh phúc. Cháu nó đang bị đau cơ. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.