Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Cũng có cớ để thôi viết. Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh.
Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. - Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới.
Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người.
Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn.
Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình.
Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng. Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.
Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.
Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm. Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.
Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt.
Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai. Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.