Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh. Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách.
Phải tập trung vào học. Về trả vay, cho nhận. Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả.
Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Ôi, thói quen của con người.
Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình.
Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Rồi bảo cảm ơn ta đi. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ.
Hoặc có nhưng không nhiều. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Theo một cách của riêng em.
Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi.
Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được. Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp.
Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Tôi chưa làm thế bao giờ. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí.
Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ. Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.