Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật.
Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi. Cậu em hướng dẫn tận tình. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau.
Có người cúi mặt bấm di động. Cô gái bảo: Vô duyên. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.
Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì. Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau.
Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác. Gặp ở rất nhiều nơi. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy.
Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước. Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa.
Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Cũng có cớ để thôi viết. Hắn cũng thông minh đấy chứ.
Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn.
Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không.
May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế.