Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại. Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan.
Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc.
Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Vậy mà tôi đang viết.
Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Nhưng mưa dầm thấm lâu. Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin.
Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông.
Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa.
Tôi lại dẫn ông anh đi. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang.
Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn.
Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Đường thông hè thoáng. Thế giới trong óc thật hỗn tạp.
Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì.