Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.
Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà. Từ giờ bác gái sẽ khó nói chuyện bạn bỏ học trước mặt bác trai đây.
Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy.
Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng….
Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.
Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình.
Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Có những việc để cứu rỗi thời đại này thì đòi hỏi trong hàng ngũ người tài phải xuất hiện nhiều thiên tài, và trong hàng ngũ thiên tài phải xuất hiện siêu thiên tài.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên. Chuyển sang máy mát xa.
Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Tối, bạn đèo bác vào viện. Như một con rết hoặc như một con rắn.
Nhiễm thói ấy mất rồi. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa.