Và chúng ta có thể sẽ thảo luận kỹ hơn sau đó. Chiếc mũ trắng cũng có thề được sử dụng tại thời điểm kết thúc cuộc họp nhằm đánh giá xem những quan điểm của mọi người nêu ra có phù hợp với những thông tin liên quan hay không? Những con số ở đây mới chính là thực tế.
Nếu lợi ích là không đáng kể xét với viễn cảnh tốt nhất có thể xảy ra, ý tưởng đó sẽ không có giá trị thuyết phục. Khi chúng ta có được một trong những ý tưởng đó và đem ra thảo luận, chúng ta sẽ thấy vấn đề được xem xét một cách toàn diện hơn, ngay cả khi chúng ta xem xét theo lối đánh giá chiếc mũ vàng hay lối đánh giá chiếc mũ đen. Và thường có nhiều hơn một câu trả lời cho mỗi vấn đề.
…Xem xét tay lái của chiếc ô tô, tôi thấy rằng đó đang hoạt động rất tốt. Và chúng ta có thể thay đổi điều này. Điều này giúp mọi người đóng góp được nhiều ý kiến hơn cho cuộc họp.
Có những khi người tư duy mũ xanh da trời cần sử dụng nó một cách rất thẳng thừng. …Tôi không muốn một cái nhìn cân nhắc hoặc một cái nhìn có chủ đích. Nhưng liệu chúng ta có thể dựa vào công nghệ điện tử để hoàn thiện ý tưởng này?
Giờ chúng ta cần chỉ ra tất cả những vấn đề tiềm tàng, những trở ngại và những khó khăn để chúng ta lên kế hoạch vượt qua những trở ngại đó. Mọi người thường hỏi tôi liệu sự sáng tạo là nhờ vào kỹ năng, tài năng hay cá tính. Chiếc mũ xanh da trời là chiếc mũ kiếm soát những chiếc mũ khác.
Những cuộc họp như vậy giống như công việc nặn tượng: có sẵn khuôn và chúng ta dùng từ từ thêm đất nặn theo khuôn để tạo ra sản phẩm. Nếu những qui định trên không được tuân theo tức là chúng ta đã sử dụng sai vai trò của chiếc mũ trắng. Khả năng trực giác, linh cảm, và xúc cảm không có ranh giới phân biệt rõ ràng.
Tuy nhiên, với cách hiểu trực giác như một chức năng của não bộ, nghĩa của nó hoàn toàn khác. Nếu chúng ta sử dụng sự chỉ trích tiêu cực để làm điều này, chúng ta lại làm mọi việc thêm rối tung lên. Giữa 1 khía cạnh này còn tồn tại một khía cạnh thứ 3.
Màu xanh tượng trưng cho sự phì nhiêu, sự tăng trưởng và giá trị ươm trồi. Và chúng tôi sẽ yêu cầu anh tham gia cuộc thảo luận chỉ khi chúng tôi cần đến lối tư duy mũ đen. Nhưng ngoài ra chúng ta còn có nhiều cách lý giải khác.
Nhưng chúng ta sẽ không tranh luận về điều này bởi vì đó không phải là việc chúng ta làm ở đây. Họ thường xuyên vận dụng những sự kiện, số liệu nhằm đạt được một mục đích nào đó, hoặc để bảo vệ mình trong những cuộc tranh luận. Lạc quan thái quá thường dẫn đến thất bại, mặc dầu không hẳn lúc nào cũng vậy.
Nhờ vào thành ngữ chiếc mũ đỏ, xúc cảm đã có một công cụ biểu đạt hữu hình, và mọi người có lẽ muốn thăm dò và thay đổi những tình cảm đó. Đây chính là một thói quen mà mọi người cần phát triển. Liệu một người khi sử dụng chiếc mũ vàng tư duy để đưa ra đánh giá về một ý tưởng có cần nêu ra những lý do cho sự lạc quan của anh ta?